Trang Facebook

Tin tiêu điểm

Lượt người truy cập

  • Đang truy cập: 109
  • Khách viếng thăm: 95
  • Máy chủ tìm kiếm: 14
  • Hôm nay: 7457
  • Tháng hiện tại: 503897
  • Tổng lượt truy cập: 32172483
Tuổi trẻ Tỉnh Hà Tĩnh xung kích, năng động, sáng tạo, tình nguyện vì cộng đồng!
App thanh niên

Cô giáo miền xuôi hơn 10 năm xa chồng con lên gieo chữ làng bản

Đăng lúc: Chủ nhật - 04/12/2022 07:40 - Người đăng bài viết: duchien
Cô giáo miền xuôi hơn 10 năm xa chồng con lên gieo chữ làng bản

Cô giáo miền xuôi hơn 10 năm xa chồng con lên gieo chữ làng bản

Về vùng cao huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang nghe những câu chuyện kể của người đi gieo chữ, học chữ, mới thấy được sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp thầy cô đã ươm mầm cho các thế hệ học sinh ấm tình yêu thương.

Trong đó, câu chuyện cô giáo Đinh Thị Hương (37 tuổi) hơn chục năm qua phải xa mái nhà nhỏ, vượt hàng trăm cây số để gieo chữ cho trẻ em vùng cao Sán Sả Hồ - một trong những địa phương nghèo nhất, khó khăn nhất của tỉnh Hà Giang khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Cô giáo Đinh Thị Hương kể: “Sau khi ra trường, tôi được phân công về đây dạy học, tới nay cũng đã hơn chục năm bám bản. Các em học sinh 100% là dân tộc thiểu số Tày, Nùng. Trẻ không được giao tiếp với xã hội nên vốn kiến thức về tiếng Kinh còn hạn chế. Giáo viên chúng tôi phải học thêm luôn cả tiếng của các dân tộc để có thể dạy các cháu”.

Ngày đến nhận việc, cô hoang mang khi càng đi càng heo hút, không thấy nhà cửa, phía trước chỉ là con đường đất, một bên là núi, một bên là vực. Lần đầu nhìn thấy trường, thấy lớp rồi nhìn học sinh, cô Hương thấy sợ.

Cô giáo miền xuôi hơn 10 năm xa chồng con lên gieo chữ làng bản

“Lúc đó, mình chỉ muốn bỏ về nhà. Mình khóc một tuần, khóc vì không có nhà tắm, không có nước nóng, nhớ nhà. Dẫu đã tưởng tượng trước sự vất vả nhưng mình không nghĩ cuộc sống thực tế lại khắc nghiệt gấp nhiều lần như vậy", cô Hương nhớ lại.

Khi được hỏi về gia đình, một thoáng buồn hiện lên trong đôi mắt của nữ giáo viên. Sinh ra ở Ninh Bình, lớn lên, lập gia đình tại Tuyên Quang, cô Hương hiện có 2 người con (cháu lớn học lớp 5, cháu bé học lớp 2) nhưng đành phải gửi ông bà và chồng ở quê chăm sóc.

“Xa nhà nên nhớ con, nhớ chồng lắm. Đi dạy xa chỉ được về tranh thủ cuối tuần 1, 2 ngày bên con, dù mỗi lần đi về cũng mất 6 - 7 tiếng trên xe, nhưng thấy nụ cười các con thì bao nhiêu mệt mỏi tan biến.

Có những tuần không về được, mấy mẹ con chỉ có thể gọi điện, nhìn nhau qua chiếc điện thoại. Mà để gọi điện được đôi khi phải chạy ra xa chỗ có sóng mới nghe được giọng nói và nhìn được các con. Nhiều hôm buồn chỉ biết lôi ảnh chồng, con ra ngắm cho đỡ nhớ”, cô Hương rơm rớm nước mắt kể lại.

Thương vợ vất vả, lại xa nhà, xa con, đã rất nhiều lần chồng cô đã động viên nghỉ việc, về miền xuôi tìm công việc khác thay thế nhưng với tình yêu dành cho những đứa trẻ vùng cao, nhìn những đứa trẻ cần được học con chữ, cô không nỡ lòng rời xa chúng.

"Dù vẫn còn nhiều vất vả và thiếu thốn, nhưng đây là con đường tôi đã chọn và cũng là con đường mà tôi vẫn sẽ chọn. Tôi vẫn tự dặn mình sẽ giúp đỡ các em bằng tình yêu thật sự. Tôi cũng mong các em sẽ được quan tâm, giúp đỡ nhiều hơn nữa để có điều kiện học tập thật tốt, để tôi được nhìn thấy các em bay xa và trưởng thành,” cô Hương nói.

Sự hi sinh thầm lặng của cô Hương, chồng, con cô bao năm qua và nhiều thầy cô giáo khác không gì có thể diễn tả hết nỗi lòng ấy được. Công ơn của các thầy cô giáo, sao có thể nói hết được bằng lời khi đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, vì lửa nghề và nhiệt huyết cõng con chữ lên đồi cho các cháu dân tộc vùng cao
Tác giả bài viết: Tạp chí điện tử Gia đình Việt Nam
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hình ảnh hoạt động

Video hoạt động

Nhịp sống trẻ tháng 8: Để khi tốt nghiệp không còn nỗi lo thất nghiệp

Liên kết Website